Tôi chỉ biết mình cần “làm gì đó”

Tôi vẫn thường chiêm nghiệm về câu nói của Đăng Học:

“Làm gì để sống không quan trọng

Sống để làm gì đáng bận tâm”

Câu hỏi “Sống để làm gì?” có lẽ là câu hỏi lớn của cả một đời người. Với tôi, câu trả lời dần hiện ra không phải qua những triết lý vĩ mô, mà qua những hành động rất nhỏ, rất đời.

Tôi chỉ biết mình cần “làm gì đó”

Xuất thân là một người làm báo, lại có thời gian dài tìm hiểu về quyền con người, tôi có cơ hội được chứng kiến và thấu cảm sâu sắc những vấn đề của thời đại: sự căng thẳng, nỗi mệt mỏi, cảm giác chênh vênh và mất kết nối đang hiện hữu trong rất nhiều người, đặc biệt là các bạn trẻ. Tôi thấy mình không thể chỉ đứng nhìn. Tôi biết mình phải “làm gì đó”.

Và tôi đã tìm thấy con đường của mình qua Trà và Thư pháp.

Tôi nhận ra, những chất liệu văn hóa truyền thống của tiên tổ không chỉ để ngắm, để thưởng ngoạn. Ẩn sâu trong đó là cả một kho tàng triết lý sống, một phương pháp thực hành để quay về với chính mình. Một chén trà đâu chỉ là một thức uống, đó là một phép thực tập về sự tĩnh tại. Vài nét chữ đâu chỉ là con chữ, đó là một lời nhắc nhớ về chánh niệm.

Từ những duyên lành đó, không gian nhỏ mang tên Thư Trà Quán đã ra đời tại Sài Gòn vào năm 2018. Đó là nơi tôi và những người hữu duyên cùng nhau vun bồi một nếp sống chậm, thực tập kết nối sâu. Tôi dùng những kiến thức ít ỏi về trị liệu tâm lý được đào tạo, cùng kỹ năng lắng nghe thấu cảm của một người từng làm báo, để đồng hành cùng những ai đang gặp khó khăn, giúp họ tự tìm ra cách chế tác năng lượng bình an cho chính mình.

Tôi chỉ biết mình cần “làm gì đó”

Có người từng nói với tôi, không gian này như một “cứu cánh” cho nếp sống “vội” ngoài kia. Tôi nghe mà chỉ biết mỉm cười.

Bởi lẽ, tôi biết mình chỉ là một cá nhân nhỏ bé, sức lực có hạn. Tôi cũng không dám chắc những việc mình làm có đủ lớn lao để “giúp người, giúp đời” hay không. Câu hỏi đó, có lẽ đành bỏ ngỏ. Giống như đất trời cứ xoay vần bốn mùa, lòng người rồi cũng sẽ qua cơn bão giông để quay về bình lặng.

Tôi chỉ biết rằng, mình cứ làm thôi. Chính việc “được làm gì đó” mỗi ngày mới là nguồn cảm hứng sống, là ý nghĩa mà tôi tìm thấy trên hành trình hữu hạn này.

Tôi được chuyển hóa và thức tỉnh nhờ Trà, nhờ Thư pháp. Giờ đây, tôi “làm gì đó” cũng là để tri ân những món quà vô giá ấy, để cúi đầu cảm tạ đất trời, tổ tiên và các vị Thầy đã soi đường. Và tôi biết ơn vì được làm công việc này.

Share this :

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *